Cả Dân trí và Vi en ếch phét vừa đăng bài về việc Hà nội có ý tưởng trồng cây xanh để tạo bóng mát cho người đi đường khi dừng đèn đỏ.
Ý tưởng này được công ty gì đó đưa ra và anh Khôi lãnh đạo cho là rất tốt, khả thi ...
Cá nhân tôi thì lại cho đó là một ý tưởng ...thiếu i ốt nặng, thậm chí rất ...nhặt lá đá ống bơ là đàng khác.
Một vài biện luận của đơn vị đưa ra ý tưởng và người phụ họa cho rằng : nếu không có cây xanh chỗ bà con dừng đèn đỏ thì sẽ xảy ra trường hợp lấn vạch, lấn lên hè để tránh nắng hoặc cố chạy vượt đèn đỏ để trốn nắng !
Có nghĩa là nếu không có bóng râm thì bà con sẽ dễ dàng...vi phạm luật giao thông. Nghe cái lý do này nó không ăn nhập gì giữa hai chủ đề bóng mát và luật giao thông gì cả.
Ở xứ ta, nhiều lý do được đưa ra để bao biện cho những ý đồ ma quỷ, đen tối đàng sau của một số cá nhân là chuyện hàng ngày. Ví dụ vụ xây khách sạn trong công viên Thống nhất được anh cán bộ to của Hà nội họp báo và bảo rằng :" chúng ta phải cam kết với nước bạn Thụy điển, chúng ta phải giữ uy tín..." thế nhưng bị bà con Thụy điển tát vào mặt luôn bằng trả lời chính thức : " chúng tôi không liên quan đến cái dự án Hotel kia..." .
Hay chuyện xây cổng chào : "vốn do doanh nghiệp tài trợ là chính, ngân sách đâu có mất là bao nhiêu mà được các công trình hoành tráng". Hay việc sơn phết Thủ đô : " việc chỉnh trang bộ mặt Thủ đô nó giống như nhà có cô con gái lớn sắp đi lấy chồng, phải vôi ve lại nhà cửa là ...hợp lý".
Rồi việc cấm xây thêm nhà cao tầng trong nội đô và lại cho xây vì xem xét kế hoạch kinh doanh, sự cần thiết của các doanh nghiệp...và thế là nội đô sẽ lại tiếp tục gánh thêm cả triệu người, lo cho họ ăn ỉa điện nước, đi lại, để xe, khám bệnh, học tập...trong tương lai.
Quay đi quay lại, việc các ý tưởng thiếu i ốt của các cố vấn liên tục được bung ra để nhằm mục đích gì thì cả làng đều biết tỏng ngay lập tức.
Chuyện vẽ dự án để có tiền tiêu là chuyện hàng ngày. Dự án thiết thực hay không, có ích cho Thủ đô hay không thì đúng ra phải được Dân biết, Dân bàn, Dân kiểm tra như khẩu hiệu các công bộc đọc hàng ngày. Nếu cứ nín lặng làm và khi Dân biết, Dân la lối quá phải dừng lại như mấy vụ lát đá Hồ gươm, xây cổng chào, xây khu để kỷ vật ngàn năm, TTTM chợ âm phủ, xây khách sạn trong công viên, Trụ sở ban quản lý Hồ gươm...thì e rằng uy tín của các cố vấn và các lãnh đạo Hà nội đã mất hết, mất sạch sành sanh trước Dân Thủ đô rồi đó.
Tóm lại : ý tưởng trồng cây xanh để lấy bóng mát cho người tham gia giao thông khi dừng trước vạch đèn đỏ là một ý tưởng dở hơi biết bơi. Có thể trồng cây khắp phố phường nhưng trồng cây gì, trồng ở đâu, tiêu chuẩn kỹ thuật, mỹ thuật ra sao thì phải có cố vấn chuyên môn, chuyên gia về lĩnh vực này được Dân giao phó chứ không phải là mấy cái chậu cây đểu, sáng bê ra, tối bê vào mà giá cả triệu đô.
Việc trồng cây xanh đã được Bác Hồ phát động từ thời Bác còn sống, lễ trồng cây là cho cả nước chứ không riêng gì cho một khu vực nào. Tiếc rằng ngày nay phong trào trồng cây vào dịp xuân về đã biến mất hầu hết trên cả nước, thậm chí rừng họ còn cho quách bọn nước lạ đến thuê giá gần như miến phí nữa là.
Nghe ý tưởng của người ta bỗng nhớ bài " Bóng cây Kơ -nia" mà đọc ra thành " Bóng cây u ét đê". Xin lỗi nhạc sỹ sáng tác bài này nhé.
Thứ Năm, 19 tháng 8, 2010
Tào lao với khoa học.
Nghe báo chí đăng tin anh Nhân cùng hai thứ trưởng giáo dục đến thăm GS Châu dịp vừa rồi tại nhà riêng và ngỏ ý mời GS về làm việc mà anh em ban bè tôi hết sức ngạc nhiên.
Ngạc nhiên vì trong lịch sử từ cổ chí kim đến nay, việc lãnh đạo nhà nước quan tâm đến các " mỏ chất sám" vẫn là chuyện tào lao. Vì chưa tin là báo đăng thật nên tôi đã hỏi qua anh bạn từng học và được làm việc với anh Trung viện toán, năm ngoái anh cũng đã từng nhận giải sao vàng Đất việt. Vài thông tin có phần giải đáp được chuyện GS Châu sẽ đi đâu, về đâu, làm cho ai?
Chuyện quê ta cử lãnh đạo đến thăm GS Châu và gia đình là có thật, mời về làm việc với mức lương 5,5 triệu là có thật, doanh nhân Đào Hồng Tuyển xin tặng một căn biệt thự ở Tuần châu thì không biết tin vào đâu vì mình đâu có chứng kiến để tin.
Đơn cử như anh Trung ở viện toán chẳng hạn, lương đinh nhất hiện đang là cỡ 4,5 triệu, GS Châu đặc cách được trả 5,5 triệu là đã cao hơn anh Trung rồi trong khi trẻ hơn, cống hiến ít hơn...
Nhưng sao Viện toán mà lại lương vậy nhỉ ?
Tôi bỗng so sánh một kỹ sư điện kinh nghiệm 6 năm, được tôi giới thiệu sang phỏng vấn làm cho Vincom, sau khi đàm phán, thỏa thuận mức lương 30 triệu/ tháng thì kỹ sư lại thôi không nhận làm nữa vì lý do có vài chỗ khác làm tốt hơn, cơ chế tốt hơn, lương cũng same same. Hay một kỹ sư nhiệt thử việc cho công ty của nước ngoài tại Hà nội như cơ quan bạn tôi cũng đang là 600 USD/ tháng, thử việc xong anh ta lại bỏ vì đi làm cho công ty Tàu, bán hàng thiết bị được lương cứng 700 USD và cơ chế hoa hồng bán hàng là 15 % trên tổng doanh số bán được.
Một ví dụ khác : một cháu gái nhà tôi mới học xong trung cấp dược, đi bán hàng cho công ty dược, lương cứng cũng đã được 8 triệu đồng chưa kể thưởng lãi doanh thu hàng tháng không dưới 2 triệu đồng. Thế thì thế nào nhỉ ?
Đó chỉ là một vài so sánh nhỏ để thấy việc tính toán trả lương ở ta còn rất nhiều chuyện cần bàn. Nói thẳng ra là cơ chế lương và đầu tư của nhà nước như vậy đã giết chết các nhân tài, phá hoại nền khoa học nước nhà đến cốt 0.00.
Chuyện lương thì chắc ai làm nhà nước hiện nay đều hiểu, đều biết. Bác sỹ sống bằng lương, nhà báo sống bằng lương, công chức sống bằng lương thì chỉ đủ tiền trả tiền điện và tiền nước, điện thoại. Với một ví dụ : 5,5 triệu cho một gia đình 4 người - 2 vợ chồng, 2 đứa con - không kể osin hay phải dành tiền hỗ trợ Ông Bà hay anh chị em trong gia đình. Vậy họ đang sống ra sao thì ai cũng biết.
Hôm nay thì tôi biết chắc là GS Châu sẽ qua Mỹ làm việc kể từ ngày 1 tháng 9. Qua báo chí cho biết : anh cũng đã ngạc nhiên và thất vọng về môi trường làm việc nghiên cứu khoa học ở ta nói chung, môi trường nghiên cứu toán học nói riêng : rất khó khăn.
Tôi có chú em cùng tuổi GS Châu, chú em từng tốt nghiệp cử nhân toán năm 1994, về Hưng yên dạy được một kỳ thì phải chạy vì lương thấp quá, không đủ ăn. Chú quay lại Hà nội làm công nhân điện lạnh và đi học bằng 2 tại Bách khoa HN. Lúc bấy giờ lương công nhân điện lạnh cũng đã gấp 10 lần lương của một thày giáo cấp 3 dạy toán. Hiện nay chú em làm kỹ sư cơ điện cho một tập đoàn đầu tư xây dựng tại Hà nội với mức lương 1500 USD / tháng. Bằng cử nhân toán mất gần 5 năm học của chú đã phải xếp gọn vào ngăn bàn, có khi cũng chả dạy được mấy đứa con đang học cấp 2 bây giờ.
Làm sao, làm thế nào để những nhân tài đất Việt có thể về nước làm việc, giúp quê hương nở mày nở mặt với năm châu về thành tựu nghiên cứu toán, lý, kinh tế ...? câu hỏi này chắc không ai còn muốn hỏi.
Hôm dự buổi trao giải sao vàng Đất Việt 2009, tôi thấy GS Phạm Văn Hiệu rất buồn vì lại không có giải nhất cho lĩnh vực công nghệ thông tin, giải nhì chỉ 30 triệu, anh nhận giải nói : ước ngày nào đó giải nhì là 1 tỷ hay vài tỷ thì chắc sẽ có nhiều nhân tài xuất hiện.
Đối với nhiều nhân tài trên thế giới thì chuyện giải thưởng cả triệu đô đôi khi họ còn ...không thèm nhận, như mấy nhà toán học Nga đã từng không nhận giải trong mấy năm trước. Họ nghiên cứu vì họ là nhà khoa học, điều kiện vật chất đến đủ thì thôi, họ cống hiến cho nhân loại những thành công của họ - đó là lý tưởng của họ. Tôi nghĩ GS Châu cũng nghĩ như vậy, môi trường làm việc quan trọng hơn chuyện lương bổng trước mắt.
Nếu chỉ vì lương thì một vài trí thức khác cũng đâu về Việt nam để làm việc, như anh Bùi Kiến Thành, anh Quang A chẳng hạn.
Còn như anh em bọn tôi thì rõ ràng cần lương cao, cần thể hiện mình trong một công ty nước ngoài, không quan hệ người nhà, không họ hàng lính sếp gì sất, có năng lực thì nhận lương cao, anh nào phọt phẹt chỉ nửa năm là mời đi nơi khác kiếm ăn. Khác với anh em làm nhà nước khá nhiều.
Ngạc nhiên vì trong lịch sử từ cổ chí kim đến nay, việc lãnh đạo nhà nước quan tâm đến các " mỏ chất sám" vẫn là chuyện tào lao. Vì chưa tin là báo đăng thật nên tôi đã hỏi qua anh bạn từng học và được làm việc với anh Trung viện toán, năm ngoái anh cũng đã từng nhận giải sao vàng Đất việt. Vài thông tin có phần giải đáp được chuyện GS Châu sẽ đi đâu, về đâu, làm cho ai?
Chuyện quê ta cử lãnh đạo đến thăm GS Châu và gia đình là có thật, mời về làm việc với mức lương 5,5 triệu là có thật, doanh nhân Đào Hồng Tuyển xin tặng một căn biệt thự ở Tuần châu thì không biết tin vào đâu vì mình đâu có chứng kiến để tin.
Đơn cử như anh Trung ở viện toán chẳng hạn, lương đinh nhất hiện đang là cỡ 4,5 triệu, GS Châu đặc cách được trả 5,5 triệu là đã cao hơn anh Trung rồi trong khi trẻ hơn, cống hiến ít hơn...
Nhưng sao Viện toán mà lại lương vậy nhỉ ?
Tôi bỗng so sánh một kỹ sư điện kinh nghiệm 6 năm, được tôi giới thiệu sang phỏng vấn làm cho Vincom, sau khi đàm phán, thỏa thuận mức lương 30 triệu/ tháng thì kỹ sư lại thôi không nhận làm nữa vì lý do có vài chỗ khác làm tốt hơn, cơ chế tốt hơn, lương cũng same same. Hay một kỹ sư nhiệt thử việc cho công ty của nước ngoài tại Hà nội như cơ quan bạn tôi cũng đang là 600 USD/ tháng, thử việc xong anh ta lại bỏ vì đi làm cho công ty Tàu, bán hàng thiết bị được lương cứng 700 USD và cơ chế hoa hồng bán hàng là 15 % trên tổng doanh số bán được.
Một ví dụ khác : một cháu gái nhà tôi mới học xong trung cấp dược, đi bán hàng cho công ty dược, lương cứng cũng đã được 8 triệu đồng chưa kể thưởng lãi doanh thu hàng tháng không dưới 2 triệu đồng. Thế thì thế nào nhỉ ?
Đó chỉ là một vài so sánh nhỏ để thấy việc tính toán trả lương ở ta còn rất nhiều chuyện cần bàn. Nói thẳng ra là cơ chế lương và đầu tư của nhà nước như vậy đã giết chết các nhân tài, phá hoại nền khoa học nước nhà đến cốt 0.00.
Chuyện lương thì chắc ai làm nhà nước hiện nay đều hiểu, đều biết. Bác sỹ sống bằng lương, nhà báo sống bằng lương, công chức sống bằng lương thì chỉ đủ tiền trả tiền điện và tiền nước, điện thoại. Với một ví dụ : 5,5 triệu cho một gia đình 4 người - 2 vợ chồng, 2 đứa con - không kể osin hay phải dành tiền hỗ trợ Ông Bà hay anh chị em trong gia đình. Vậy họ đang sống ra sao thì ai cũng biết.
Hôm nay thì tôi biết chắc là GS Châu sẽ qua Mỹ làm việc kể từ ngày 1 tháng 9. Qua báo chí cho biết : anh cũng đã ngạc nhiên và thất vọng về môi trường làm việc nghiên cứu khoa học ở ta nói chung, môi trường nghiên cứu toán học nói riêng : rất khó khăn.
Tôi có chú em cùng tuổi GS Châu, chú em từng tốt nghiệp cử nhân toán năm 1994, về Hưng yên dạy được một kỳ thì phải chạy vì lương thấp quá, không đủ ăn. Chú quay lại Hà nội làm công nhân điện lạnh và đi học bằng 2 tại Bách khoa HN. Lúc bấy giờ lương công nhân điện lạnh cũng đã gấp 10 lần lương của một thày giáo cấp 3 dạy toán. Hiện nay chú em làm kỹ sư cơ điện cho một tập đoàn đầu tư xây dựng tại Hà nội với mức lương 1500 USD / tháng. Bằng cử nhân toán mất gần 5 năm học của chú đã phải xếp gọn vào ngăn bàn, có khi cũng chả dạy được mấy đứa con đang học cấp 2 bây giờ.
Làm sao, làm thế nào để những nhân tài đất Việt có thể về nước làm việc, giúp quê hương nở mày nở mặt với năm châu về thành tựu nghiên cứu toán, lý, kinh tế ...? câu hỏi này chắc không ai còn muốn hỏi.
Hôm dự buổi trao giải sao vàng Đất Việt 2009, tôi thấy GS Phạm Văn Hiệu rất buồn vì lại không có giải nhất cho lĩnh vực công nghệ thông tin, giải nhì chỉ 30 triệu, anh nhận giải nói : ước ngày nào đó giải nhì là 1 tỷ hay vài tỷ thì chắc sẽ có nhiều nhân tài xuất hiện.
Đối với nhiều nhân tài trên thế giới thì chuyện giải thưởng cả triệu đô đôi khi họ còn ...không thèm nhận, như mấy nhà toán học Nga đã từng không nhận giải trong mấy năm trước. Họ nghiên cứu vì họ là nhà khoa học, điều kiện vật chất đến đủ thì thôi, họ cống hiến cho nhân loại những thành công của họ - đó là lý tưởng của họ. Tôi nghĩ GS Châu cũng nghĩ như vậy, môi trường làm việc quan trọng hơn chuyện lương bổng trước mắt.
Nếu chỉ vì lương thì một vài trí thức khác cũng đâu về Việt nam để làm việc, như anh Bùi Kiến Thành, anh Quang A chẳng hạn.
Còn như anh em bọn tôi thì rõ ràng cần lương cao, cần thể hiện mình trong một công ty nước ngoài, không quan hệ người nhà, không họ hàng lính sếp gì sất, có năng lực thì nhận lương cao, anh nào phọt phẹt chỉ nửa năm là mời đi nơi khác kiếm ăn. Khác với anh em làm nhà nước khá nhiều.
Tuần châu - sản phẩm của Doanh nhân đất Việt ?
Lần đầu tiên cả nhà đi nghỉ cùng bà con cơ quan ở Tuần châu kể từ khi cái khu "giải trí Quốc tế " này xuất hiện.
Thật kỳ thú lại đúng vào dịp có ...bão, cơn bão dự kiến sẽ có thể tàn phá tất cả mấy tỉnh ven biển trong đó có Tuần châu, hú hòn hú vía nhưng cũng khoái vì mấy khi được cho các nhóc nhỏ biết thế nào là du lịch mạo hiểm.
Vé cho mỗi nhà một phòng khu Vila là khoảng ngót trăm đô, có ăn sáng, có ăn tối tại Star Moning, có bể bơi nhỏ, có xe điện đưa đón từ vila đi ra khu lễ tân và chỗ ăn tối cách 500 m.
Nếu không có cái phong cảnh trời cho Tuần châu thì chắc chắn không bao giờ khách tour này muốn quay lại cái trung tâm " giải trí Quốc tế " đó nữa. Kể sơ vài lý do như sau :
Nhận phòng Vila 3012. Bệnh nghề nghiệp vì đã từng làm vài cái Hotel 5 sao ở Hà nội nên mang giấy ra check đủ thứ, ghi lại định bụng gửi cho lễ tân nếu thấy các em có thái độ cầu thị :
- Bước vào phòng : mở cửa chính thì khóa bị hỏng tay nắm, phải mở mạnh bằng chìa mới vào được.
- Mùi khai nồng nặc như có cái vại nước đái ngay trong phòng - nguyên nhân : ga thoát nước ngăn mùi bị khô nên không chặn mùi được, quạt thông gió thì tắt.
- Tay nắm cửa sổ thì bị gãy một bên.
- Bộ Bedsig đầu giường thì hỏng gần hết nút ấn cho các thiết bị : đèn, ti vi...nhìn rõ bẩn vì trầy xước như thứ đồ cũ ngoài chợ giời Hà nội.
- Không có ổ cắm cho sạc pin tại bàn để đồ, trang điểm, tìm mãi mới thấy dùng chung cho cái đèn cây ở góc phòng.
- Giời ạ ! họ dùng điều hòa hai cục của LG, chạy y như cái máy sát gạo ở chỗ cầu Bươu vậy.
- Lan can xung quanh nhà toàn bằng gỗ tạp, sơn giả sắt, vài khu đã bị mục gãy. Bảo Vợ nằm sang bên phía giường xa cái cửa sổ, tránh cái lan can tầng trên của Vila phía sau bỗng dưng nó sập thì không bị văng vào cửa sổ kính, gây thương tích.
Đó là cảm giác thất vọng vô bờ cho cái vila ngót trăm đô một phòng.
Tối, xe điện đưa đi ăn tại StarMoning : cả đám chục người chui vào hai cái thang máy để lên tầng 8 ăn thì hự ! thang kẹt và đứng im cả hai cái. Lễ tân bảo : mời khách đi bộ lên tầng 2, sảnh bên cạnh có một thang dùng cho khách và chuyển hàng !
Hóa ra các thang máy là đồ Tàu, do ta sản xuất cabin và lắp đặt nên nhìn lởm nhất ...quả đất. Loại thang này kể cả nhà nghỉ ở Thủ đô cũng không thèm lắp. Thế mới biết tỉnh lẻ nó có trình độ khoa học ăn chơi đến đâu. Đâu phải có tiền là sành điệu, sành điệu là ở cái chỗ biết tiêu tiền cơ các bác ạ.
Cả đám thực khách đều chê đồ ăn : tôm nát bét và có vẻ nằm kho lạnh cả tuần trước, hải sản tươi thì đâu hết cả mà lại thấy cá rô phi, trứng tráng ?
Sáng sau dậy đi ăn sáng, khách lặng lẽ quan sát ( lại do bệnh nghề nghiệp ) :
- Gỗ ốp vách ngay sau tấm ảnh chụp cả vài chục hoa hậu dạo trước đã bị mục bởi ...mối mọt.
- Điều hòa catsset ngay sảnh chính chỗ bà con ngồi nghỉ lại được gia chủ dùng của REETECH - loại của Tàu sản xuất dán nhãn hàng Việt, bẩn bám đen chỗ miệng cấp gió, cửa hồi gió đen kịt bụi.
Chỉ có biển và gió mới có đủ sức níu kéo du khách ở lại thêm ngày nữa.
Nhưng lại lo lắng tràn về khi bão ập đến.
Cây phi lao to bằng cả một người ôm gãy gục, gác vào mái nhà nơi phòng của vila mình ở, hú vía. Ngói bay như lá cây, lan can gỗ gãy và rơi hàng loạt. Cánh cửa đập đùng khắp các vila bên cạnh, một tí mình lại đem máy ảnh ra để cố gắng ghi lại thật nhiều cái khoảnh khắc khi bão biển này.
Gió to, mưa lớn đến tận 6 giờ tối ngày chủ nhật, mọi người gọi nhau xem có ai bị sao không. Thật mừng vì tất cả chui vào nhà và nằm im trong chăn nên bình an. Ra ngoài khi trời đã ngớt mưa gió, cảnh tượng thật hãi hùng, như một trận địa với lá cây, cành cây gãy, ngói bay la liệt, lan can các vila gãy gục khắp nơi. Biển vẫn mù mịt không nhìn thấy gì ngoài tiếng gió hú, mưa còn rơi ướt áo.
Sáng hôm sau dậy đi ăn sáng đã thấy chủ khu này cho các anh em thợ trèo lên mái các nhà để lợp lại ngói, thu dọn chiến trường. Mọi người bảo nhau thôi về luôn sau khi ăn sáng, trả phòng cho dù chưa hết thời hạn.
Khách đem máy ảnh ra lưu tất cả quang cảnh sau bão, định để sau khi về Thủ đô sẽ giới thiệu với bạn bè về một chuyến đi bão táp, đến một vùng không ít thú vị do doanh nhân Việt xây dựng.
Trên đường về, mấy anh em cứ bàn luận xôn xao : chả nhẽ người Việt ta chả làm nổi ngôi nhà ra hồn, kể cả đã có tiền trong tay ?
Tuần châu - giải trí quốc tế - mà còn như vậy thì giải trí nội địa ra sao đây ?
Chả nhẽ sản phẩm của người Việt chỉ đến tầm như vậy ? chả nhẽ...
Rồi tất cả lại bảo : thôi thì người làm sao của chiêm bao làm vậy. Và chắc chắn chả bao giờ đi đến đó lần thứ 2.
Thật kỳ thú lại đúng vào dịp có ...bão, cơn bão dự kiến sẽ có thể tàn phá tất cả mấy tỉnh ven biển trong đó có Tuần châu, hú hòn hú vía nhưng cũng khoái vì mấy khi được cho các nhóc nhỏ biết thế nào là du lịch mạo hiểm.
Vé cho mỗi nhà một phòng khu Vila là khoảng ngót trăm đô, có ăn sáng, có ăn tối tại Star Moning, có bể bơi nhỏ, có xe điện đưa đón từ vila đi ra khu lễ tân và chỗ ăn tối cách 500 m.
Nếu không có cái phong cảnh trời cho Tuần châu thì chắc chắn không bao giờ khách tour này muốn quay lại cái trung tâm " giải trí Quốc tế " đó nữa. Kể sơ vài lý do như sau :
Nhận phòng Vila 3012. Bệnh nghề nghiệp vì đã từng làm vài cái Hotel 5 sao ở Hà nội nên mang giấy ra check đủ thứ, ghi lại định bụng gửi cho lễ tân nếu thấy các em có thái độ cầu thị :
- Bước vào phòng : mở cửa chính thì khóa bị hỏng tay nắm, phải mở mạnh bằng chìa mới vào được.
- Mùi khai nồng nặc như có cái vại nước đái ngay trong phòng - nguyên nhân : ga thoát nước ngăn mùi bị khô nên không chặn mùi được, quạt thông gió thì tắt.
- Tay nắm cửa sổ thì bị gãy một bên.
- Bộ Bedsig đầu giường thì hỏng gần hết nút ấn cho các thiết bị : đèn, ti vi...nhìn rõ bẩn vì trầy xước như thứ đồ cũ ngoài chợ giời Hà nội.
- Không có ổ cắm cho sạc pin tại bàn để đồ, trang điểm, tìm mãi mới thấy dùng chung cho cái đèn cây ở góc phòng.
- Giời ạ ! họ dùng điều hòa hai cục của LG, chạy y như cái máy sát gạo ở chỗ cầu Bươu vậy.
- Lan can xung quanh nhà toàn bằng gỗ tạp, sơn giả sắt, vài khu đã bị mục gãy. Bảo Vợ nằm sang bên phía giường xa cái cửa sổ, tránh cái lan can tầng trên của Vila phía sau bỗng dưng nó sập thì không bị văng vào cửa sổ kính, gây thương tích.
Đó là cảm giác thất vọng vô bờ cho cái vila ngót trăm đô một phòng.
Tối, xe điện đưa đi ăn tại StarMoning : cả đám chục người chui vào hai cái thang máy để lên tầng 8 ăn thì hự ! thang kẹt và đứng im cả hai cái. Lễ tân bảo : mời khách đi bộ lên tầng 2, sảnh bên cạnh có một thang dùng cho khách và chuyển hàng !
Hóa ra các thang máy là đồ Tàu, do ta sản xuất cabin và lắp đặt nên nhìn lởm nhất ...quả đất. Loại thang này kể cả nhà nghỉ ở Thủ đô cũng không thèm lắp. Thế mới biết tỉnh lẻ nó có trình độ khoa học ăn chơi đến đâu. Đâu phải có tiền là sành điệu, sành điệu là ở cái chỗ biết tiêu tiền cơ các bác ạ.
Cả đám thực khách đều chê đồ ăn : tôm nát bét và có vẻ nằm kho lạnh cả tuần trước, hải sản tươi thì đâu hết cả mà lại thấy cá rô phi, trứng tráng ?
Sáng sau dậy đi ăn sáng, khách lặng lẽ quan sát ( lại do bệnh nghề nghiệp ) :
- Gỗ ốp vách ngay sau tấm ảnh chụp cả vài chục hoa hậu dạo trước đã bị mục bởi ...mối mọt.
- Điều hòa catsset ngay sảnh chính chỗ bà con ngồi nghỉ lại được gia chủ dùng của REETECH - loại của Tàu sản xuất dán nhãn hàng Việt, bẩn bám đen chỗ miệng cấp gió, cửa hồi gió đen kịt bụi.
Chỉ có biển và gió mới có đủ sức níu kéo du khách ở lại thêm ngày nữa.
Nhưng lại lo lắng tràn về khi bão ập đến.
Cây phi lao to bằng cả một người ôm gãy gục, gác vào mái nhà nơi phòng của vila mình ở, hú vía. Ngói bay như lá cây, lan can gỗ gãy và rơi hàng loạt. Cánh cửa đập đùng khắp các vila bên cạnh, một tí mình lại đem máy ảnh ra để cố gắng ghi lại thật nhiều cái khoảnh khắc khi bão biển này.
Gió to, mưa lớn đến tận 6 giờ tối ngày chủ nhật, mọi người gọi nhau xem có ai bị sao không. Thật mừng vì tất cả chui vào nhà và nằm im trong chăn nên bình an. Ra ngoài khi trời đã ngớt mưa gió, cảnh tượng thật hãi hùng, như một trận địa với lá cây, cành cây gãy, ngói bay la liệt, lan can các vila gãy gục khắp nơi. Biển vẫn mù mịt không nhìn thấy gì ngoài tiếng gió hú, mưa còn rơi ướt áo.
Thợ leo lên nóc nhà để lợp lại mái ngói.
Cây đổ gãy cả cột bê tông, lan can gỗ.
Sáng hôm sau dậy đi ăn sáng đã thấy chủ khu này cho các anh em thợ trèo lên mái các nhà để lợp lại ngói, thu dọn chiến trường. Mọi người bảo nhau thôi về luôn sau khi ăn sáng, trả phòng cho dù chưa hết thời hạn.
Khách đem máy ảnh ra lưu tất cả quang cảnh sau bão, định để sau khi về Thủ đô sẽ giới thiệu với bạn bè về một chuyến đi bão táp, đến một vùng không ít thú vị do doanh nhân Việt xây dựng.
Cây đổ đúng phòng cả nhà mình ở, may mà chỉ đổ mấy cái đầu cột xây, hỏng lan can.
Trên đường về, mấy anh em cứ bàn luận xôn xao : chả nhẽ người Việt ta chả làm nổi ngôi nhà ra hồn, kể cả đã có tiền trong tay ?
Tuần châu - giải trí quốc tế - mà còn như vậy thì giải trí nội địa ra sao đây ?
Chả nhẽ sản phẩm của người Việt chỉ đến tầm như vậy ? chả nhẽ...
Rồi tất cả lại bảo : thôi thì người làm sao của chiêm bao làm vậy. Và chắc chắn chả bao giờ đi đến đó lần thứ 2.
Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010
Chuyển nhà vì chán cái tay già hú !
Đã vài tháng nay, tay già hú cứ lằng nhằng mấy cái mã miếc ký tự vớ vẩn làm mất thời gian mà chả để làm gì cho gia chủ. Bạn bè muốn còm cứ phải nhập mã theo dõi này nọ khiến bán bè chán nản ít tới thăm.
Tìm một mảnh đất mới trên Google để xây cái nhà khác, đón bạn bè đến cùng uống rượu, bàn chuyện nhân tình thế thái cho vơi bớt tâm sự.
Mời các anh em bạn bè nhà rỗi cứ tới nhà tôi uống rượu ngâm thơ, ngắm hoa ngắm vườn, ngắm chim muông ca hót.
Gia chủ luôn giang rộng tay đón bạn hiền đến cùng đàm đạo.
Vila tại trung tâm " giải trí quốc tế Tuần châu " khi gặp bão vừa mới rồi.
Tìm một mảnh đất mới trên Google để xây cái nhà khác, đón bạn bè đến cùng uống rượu, bàn chuyện nhân tình thế thái cho vơi bớt tâm sự.
Mời các anh em bạn bè nhà rỗi cứ tới nhà tôi uống rượu ngâm thơ, ngắm hoa ngắm vườn, ngắm chim muông ca hót.
Gia chủ luôn giang rộng tay đón bạn hiền đến cùng đàm đạo.
Vila tại trung tâm " giải trí quốc tế Tuần châu " khi gặp bão vừa mới rồi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)